Bạn có thể nhận được mười lời khen trong một ngày, nhưng chỉ cần một lời chê, nó sẽ là thứ ám ảnh bạn lâu nhất. Những điều tốt đẹp trôi qua nhanh, còn những trải nghiệm tiêu cực thì bám chặt lấy tâm trí. Đây không phải vì bạn bi quan, mà vì bộ não được lập trình như vậy.
Bạn đi xem một bộ phim dài hai tiếng. Có vài đoạn rất chán, nhưng cao trào thì đã, cái kết lại trọn vẹn. Khi được hỏi, bạn nói đó là một bộ phim hay. Kỳ lạ ở chỗ, bạn gần như quên hết phần lớn thời gian mình đã thấy… bình thường.
Bạn tin rằng mình hiểu rất rõ lý do cho những quyết định của bản thân. Bạn chọn món này vì thích vị của nó, chọn quan điểm kia vì đã suy nghĩ kỹ, chọn phương án nọ vì thấy hợp lý nhất. Ít nhất là bạn nghĩ như vậy.
Bạn vừa học được một từ mới, và đột nhiên thấy nó xuất hiện liên tục. Bạn vừa nghe tên một căn bệnh hiếm, và vài ngày sau đọc thấy nó trên mạng, trên báo, trong một cuộc trò chuyện ngẫu nhiên. Cảm giác như thế giới đang cố tình nhắc bạn về điều đó.
Có một sự thật hơi khó chịu thế này: bộ não của bạn không giỏi phân biệt đúng – sai như bạn nghĩ. Nó chỉ giỏi một việc hơn tất cả: quen hay không quen. Và khi một thông tin được lặp đi lặp lại đủ nhiều, bộ não sẽ bắt đầu cảm thấy nó đáng tin hơn, dù cho nội dung đó có thể hoàn toàn sai. Đây chính là Illusion of Truth Effect – ảo giác nhận thức khiến thứ quen tai dễ bị nhầm là sự thật.